![]() |
| Vietnamese students surf the Internet at a cafe in Hanoi March 18, 2004. (Reuters) |
Đảng Cộng sản đã đối
phó với với sự tăng trưởng của blogging
chống nhà nuớc bằng một cuộc đàn áp đáng
lo ngại
Sau hơn một năm tạm
giam, năm blogger độc lập trong số những
nhà hoạt động khác phải đối diện với một
phiên tòa Việt Nam trong vòng hai ngày
vào tháng Giêng để nghe thụ án lên đến
13 năm hoặc hơn. Họ gia nhập đội quân
blogger bị cầm tù vì "những hoạt động
nhằm lật đổ chính quyền nhân dân", "phá
hoại đoàn kết dân tộc" và"tuyên truyền
chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt
Nam".
Các nhà viết blog
Việt Nam đã nếm mùi tự do của Internet
trong vòng chục năm vừa qua khi mà truy
cập trực tuyến gia tăng. Thế nhưng
truyền thông xã hội không phải là thứ
làm thay đổi cuộc chơi ở một nước đa
nghi. Với sự pha trộn giữa bất an và
quyền lực, đang lúc kinh tế trì trệ Đảng
Cộng sản vừa bịt miệng bất đồng chính
kiến ở Việt Nam với một chiến lược bao
gồm tự kiểm duyệt, vừa phỉ báng những
người bất đồng chính kiến đang lên bị
bắt, triển khai những dư luận viên nặc
danh và tiến hành bắt giữ công khai.
Ở nước độc đảng Việt
Nam, tốc độ và độ phổ cập của kết nối
internet thật đáng kinh ngạc. Dân số
trực tuyến đứng hàng thứ mười tám trên
thế giới và Việt Nam là đất nước tăng
trưởng nhanh nhất về số người dùng
Facebook theo cơ quan nghiên cứu thị
trường
We Are Social.
Mức phổ cập internet
về tổng thể là khoảng
34 phần trăm của 90 triệu dân của
Việt Nam. Mặc dù trung bình của khu vực
Đông Nam Á là
gần 40 phần trăm, tốc độ thay đổi ở
Việt Nam là ấn tượng. Số người dùng
internet tăng
hơn 20 phần trăm từ năm 2010 đến
2011 và chính phủ vừa công bố một kế
hoạch băng thông rộng hướng đến bao phủ
85 phần trăm dân số trước năm 2015.
Tốc độ tăng trưởng của Việt Nam về công
nghệ thông tin và viễn thông (ITC), theo
ước lượng của Chỉ số Phát triển ICT, là
một trong hàng cao nhất trên thế giới.
Trong một bản báo cáo quốc gia, Liên
minh Viễn thông Quốc tế cho hay sự phổ
biến của điện thoại di động với truy cập
internet thúc đẩy sự tăng trưởng. Sự xâm
nhập của di động băng rộng tăng từ gần
số không vào năm 2008 lên đến 13 thuê
bao cho mỗi 100 người vào năm 2010.
Hiệu ứng phụ của
việc tăng trưởng truy cập trực tuyến là
việc viết blog trở nên phổ biến. Một ước
tính cho rằng con số blog độc lập là
khoảng
hai triệu với một số nhỏ, tuy đáng
kể, chú trọng vào những đề tài xã hội và
chính trị nhạy cảm. Sự mới lạ của việc
truy cập dễ dàng đến những quan điểm
trái chiều trong một quốc gia với sự
kiểm soát báo chí hoàn diện của nhà nước
đã đưa hàng chục nhà viết blog độc lập
thành những nhà bình luận nổi tiếng. Một
số là ẩn danh, ví dụ như những cộng tác
viên cho
Danlambao, hay còn gọi là Dân Làm
Báo, có đến hàng triệu lượt xem tính đến
tháng 9 năm 2012. Một số khác nổi tiếng
bởi bút hiệu như Nguyễn Văn Hải, còn
được biết là Điếu Cày, sáng lập viên của
một hội bị cấm, Câu Lạc Bộ những Nhà báo
Tự do.
Các nhà viết blog
"mắn tay" thu hút nhiều người đọc bằng
tường thuật về những sự kiện và những
vấn đề bị ngăn chặn bởi các nhà kiểm
duyệt của chính quyền. Lấy ví dụ Điếu
Cày, nổi tiếng vì tường thuật những cuộc
biểu tình về những tuyên bố về những
tranh chấp ở Biển Đông. Cựu sĩ quan Công
an Tạ Phong Tần được nhiều người đọc vì
những luận điệu về tham nhũng, đặc biệt
là đối với công an. Những chủ đề nóng
bỏng khác bao gồm dân chủ, thu hồi đất,
nhân quyền và những cuộc đình công bất
hợp pháp. Một số blogger, có lẽ khiêu
khích hơn cả, bàn luận về một hệ thống
chính trị mục ruỗng. Lê Văn Sơn dự đoán
rằng sự sụp đổ của chính quyền là tất
yếu. Lê Quốc Quân chỉ trích vai trò trụ
cột của Đảng Cộng Sản trong chính trị
Việt Nam.
Thật dễ mà nghĩ rằng
Việt Nam đang dần cởi mở do áp lực bởi
cái mà Tạp Chí Time
gọi là "văn hóa biểu tình" đang
trưởng thành. Tạp chí Economist còn đưa
ra giả thuyết là Đảng có nguy cơ đánh
mất uy thế đạo đức, một uy thế nền tảng
của quyền lực, và đưa ra
cảnh báo rằng sự thất vọng của công
luận đang gia tăng "cho dù nó chưa đến
mức dẫn đến cách mạng".
Sau những cuộc biểu
tình của Mùa Xuân Ả Rập làm rung chuyển
Trung Đông và Bắc Phi, những kịch bản
hưng phấn của thay đổi được dự báo cho
Iran Twitter, Trung Quốc Weibo, và Nga
blogging. Những cuộc biểu tình về bầu cử
vào năm 2009 ở Iran được gọi là Cách
mạng Twitter. Một trật tự xã hội mới?
Christophe Deloire của Phóng viên Không
Biên Giới gọi là "thời đại khủng bố" với
sự kiểm soát toàn diện bởi nhà nước và
khủng bố không ngừng từ khi những cuộc
biểu tình bắt đầu. Ở những nước này cũng
như ở Việt Nam, việc đàn áp những nhà
bất đồng chính kiến và xu hướng gia tăng
kiểm duyệt và kiểm soát là những điểm
dừng cay đắng về một dự đoán ngộp thở
của cuộc cách mạng.
Hà Nội tỉnh ngộ ra
rằng có một làn sóng dư luận trực tuyến
trong nước và phản ứng đáp trả những nhà
bất đồng chính kiến đang dò dẫm là nhanh
chóng và cực kỳ khắc nghiệt, ngay cả đối
với Đảng Cộng sản. Sau đây là bốn dấu
hiệu cho thấy ưu thế thuộc về Đảng và
việc đàn áp bất đồng chính kiến sẽ tiếp
tục một cách đáng sợ và hiệu quả.
1. Đảng đã thay đổi luật
Đã từ lâu bất đồng
chính kiến là bất hợp pháp ở Việt Nam
nơi mà chính trị đa đảng cũng là trái
luật. Điều này rõ ràng là bao gồm cả
những phương tiện truyền thông mới. Vào
tháng 9 năm 2012 Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng thông qua nghị định 7169 chỉ đạo
các quan chức xử lý nghiêm với những
blog xuyên tạc trái phép. Trước đó một
sắc lệnh khác đưa ra những hình phạt cho
các phóng viên báo giấy và báo mạng mà
không tuân thủ những quy định mù mờ như
"tường thuật tin tức trung thực trong và
ngoài nước phù hợp với lợi ích nhà nước
và nhân dân." Điều luật cũng đặt ra
những quyền điều tra bao quát và thiết
lập một lực lượng thanh tra riêng. Quyền
điều tra những kẻ tuyên truyền bị tình
nghi không còn phụ thuộc vào Bộ Thông
tin và Viễn thông mà thuộc vào các ban
ngành của Ủy ban Nhân dân, công an và
những lực lượng khác.
Những luật định mới
cho thấy một nhận thức ngày càng lo ngại
giữa giới lãnh đạo hàng đầu của Đảng cho
rằng việc viết blog đại diện cho một
phương tiện mới cho đối lập. Nỗi lo sợ
này đặc biệt thể hiện bằng số người bị
bắt giữ gia tăng với tội "lật đổ chính
quyền" theo như Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ chỉ
ra trong bản
báo cáo nhân quyền năm 2011.
Tuyên truyền chống
nhà nước có thể lãnh án đến 20 năm tù.
Đi kèm với hình phạt khắc nghiệt, những
luật mơ hồ về những gì cấu thành tội
ngày càng đáng báo động. Một phần của
cách chính quyền tiếp cận là làm cho dân
chúng liên tục phỏng đoán: Một chiến
lược khéo léo để khuyến khích tự kiểm
duyệt đã được dùng hàng chục năm. Trong
thời kỳ thanh trừng thanh nhũng vào cuối
những năm 1990, nhà quan sát Việt Nam
Martin Gainsborough ghi nhận rằng sự
hoài nghi của công luận trước những sự
thất sủng có vẻ ngẫu nhiên, nhận xét phổ
thông là những kẻ phạm tội "chẳng làm gì
khác ai."
Một khi bị xử tù tùy
tiện, người ta phải có một nghị lực hiếm
có và can đảm để chỉ trích công khai nhà
nước.
2. Những phiên tòa hình thức đã không gây phản đối nào
Dù các công dân đã
lên mạng, Việt Nam rớt vào tốp muời nước
cuối bảng trong Chỉ số Tự do Báo chí Thế
giới 2012. Việt Nam là một vết đen thực
sự ở Đông Nam Á theo chỉ số biên soạn
bởi Phóng viên Không Biên Giới do sự đàn
áp của Đảng đối với những nhà viết blog.
Trong năm vừa qua,
Đảng thông qua kiểm soát tư pháp chặt
chẽ,đã dựng một loạt những phiên tòa
hình thức cho những nhà tư tưởng trái
chiều. Trong những phiên tòa hình thức
mang dáng dấp của thời kỳ Sô Viết, những
bài đả kích cay độc được dành cho các
nhà viết blog và các phóng viên. Án
chung thân có thể được tuyên trong một
phiên tòa diễn ra trong hai ngày và các
chánh án dễ dàng cho phép bên nhà nước
độc quyền về chứng cứ.
Sự đàn áp đang lên
đến mức Việt Nam có vẻ như trên đường
đến hạng chót vào bảng sắp hạng năm
2013. Trong vòng hai tháng vừa qua, năm
nhà viết blog đã bị kết án về những tội
an ninh nhà nước, một người khác bị ép
đưa vào viện tâm thần và 22 nhà hoạt
động bị cầm tù vì tội lật đổ và bị tuyên
án từ 10 năm tù cho đến tù chung thân.
Vào những ngày cuối năm 2012, luật sư
nhân quyền và viết blog Lê Quốc Quân bị
bắt và buộc tội trốn thuế. Vào tháng
Chín, ba blogger độc lập và đồng sáng
lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do bị tuyên án
12, 10, và bốn năm tù giam ngay cả sau
khi việc bắt giữ làm dư luận quốc tế lên
án kể cả từ
Nhà Trắng.
Theo Ủy ban Bảo vệ
các Nhà báo, Việt Nam đã gia tăng con số
nhà báo trong tù trong vòng nhiều năm
qua. Và trong năm 2012 Việt Nam đứng
hạng thứ sáu tồi tệ nhất về bỏ tù phóng
viên. Ủy ban ghi nhận rằng, chỉ trừ một
người, tất cả phóng viên đều viết báo
trực tuyến hoặc viết blog.
Những cuộc bắt bớ và
hình phạt khắc nghiệt cho các nhà báo,
kể cả công dân viết blog, không phải là
những trường hợp ngoại lệ mà là dấu chỉ
của một chuyển biến rõ rệt trong chiến
lược của chính quyền. Đáng chú ý là sự
chuyển biến diễn ra mà không có phản ứng
công luận như người ta có thể nghĩ.
Có những vụ đình đám
như vụ tự thiêu của một bà mẹ của một
nhà báo bị giam vào tháng Sáu năm 2012
và vào tháng Mười 2012 có
thư phản đối của các bạn học của một
sinh viên bị bắt giam gởi đến Chủ tịch
nước. Hai sự kiện đổ dầu vào lửa cho
những chỉ trích trên mạng nhắm vào chính
quyền thế nhưng tiếp sau đó là một sư im
lặng đáng kể. Sau vụ bắt giữ Hoàng
Khương vào năm 2011, một phóng viên điều
tra làm rõ những vụ hối lộ của công an,
công chúng lập tức cảm thấy bức xúc
nhưng cũng chóng phai.
Tại sao những tia
lửa này không tiếp tục cháy?
Có vẻ như dự đoán
được lòng công chúng và ý thức được
quyền lực không vững chắc của mình,
chính quyền Việt Nam đã nhục mạ một cách
có hệ thống những người bị xử án. Một
phương pháp là có những buộc tội lố bịch
ví dụ như những buộc tội chống lại
Nguyễn Phương Uyên, sinh viên 20 tuổi
thoạt tiên bị bắt giam vì tội tuyên
truyền chống nhà nước và bây giờ là bị
điều tra vì tội khủng bố. Theo các bạn
học của cô, tội thật của cô là phát tán
truyền đơn chống chính sách ngoại giao
của Trung Quốc.
Phương pháp thứ hai
là lột bỏ cá tính của họ. Sau khi bị bắt
giam, Lê Quốc Quân
được giới thiệu đến bạn đọc của tờ
Wall Street Journal là "một trong
những nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng
nhất của Việt Nam", là tác giả của một
blog nổi tiếng, là luật sư nhân quyền và
là nhà tư vấn pháp luật, và là cựu
nghiên cứu sinh của một hội do chính phủ
Hoa Kỳ tài trợ ở Washington. Trên báo
chí quốc doanh ở Việt Nam, Quân được
biết đến với một chức vị lờ mờ "giám đốc
của Công ty Giải pháp Việt Nam."
3. Đảng có thể đang chiếm lấy dư luận
Một nhân tố chủ yếu
trong việc pha loãng cơn giận dữ của
công chúng là chiến lược truền thông
trực tuyến của Đảng.
Tính nặc danh trên
mạng là mối nguy mà cũng là cơ hội cho
mọi chính quyền, cả độc tài lẫn dân chủ.
Có đảng phái chính trị nào đã không giao
nhiệm vụ cho các cảm tình viên theo đuổi
những "còm" trên mạng của phe đối lập,
và một cách nặc danh, phản bác lại theo
đường lối của đảng mình? Nếu không là
chỉ thị trực tiếp, những "du kích bảo vệ
đảng" như thế cũng có sự chấp thuận
ngầm.
Việc sử dụng các dư
luận viên của chính quyền thu hút chú ý
ở một diễn đàn vào năm 2011 về xung đột
truyền thông xã hội tổ chức bởi Viện Hòa
Bình của Hoa Kỳ (Institute of Peace).
Những người thuyết trình suy tưởng về
việc ngày càng khó khăn để phân biệt
giữa những người ủng hộ độc lập và những
dư luận viên chính phủ. Khoác lên vỏ bọc
ẩn danh và nâng cao đều đặn cách viết
truyền thông xã hội (một sự pha trộn
giữa tiếng lóng và phong cách), các nhà
bình luận của chính phủ hòa mình vào
cuộc chơi.
Vào tháng Giêng,
người đứng đầu của Ban Tuyên Giáo Đảng
Cộng Sản tiết lộ rằng những người viết
blog thân chính phủ được triển khai với
hơn 400 tài khoản trực tuyến và 20 blog
để đánh bóng Đảng và đánh trả lại chỉ
trích. Con số người viết blog quốc doanh
là không biết được nhưng được ước tính
là gần 1000. Không có vẻ gì là xấu hổ
hay thận trọng, Hồ Quang Lợi
nói với BBC về sự thành công của
chính sách nhằm chấm dứt những tin đồn
thất thiệt về những vấn đề nhạy cảm và
thật sự ngăn chặn những nỗ lực trên mạng
nhằm tổ chức tụ tập đông người.
Việc thao túng dư
luận có hiệu quả và có thể sẽ tiếp tục
một khi Đảng không dùng kỹ thuật tinh vi
hơn mà dùng những dư luận viên đáng tin
hơn: những người có thể chuyển tải một
diện mạo hiện đại và "bình dân" đằng sau
avatar.
Đảng đang sử dụng
những công cụ khác tinh vi hơn để kiểm
soát hình ảnh của họ. Những tin tặc yêu
nước thường xuyênđánh gục các trang mạng
với thông tin trái chiều và những
website có máy chủ ở ngoài Việt Nam bằng
cách sử dụng các tấn công từ chối dịch
vụ (DDoS). Tổ chức Sáng kiến Mạng Mở
(OpenNet Initiative)
ghi nhận các vụ tấn công ngày càng
tinh vi nhắm vào các trang mạng trái
chiều và tay viết độc lập. Trong một vụ
tấn công trùng hợp với ngày tổ chức phản
đối việc bắt giam blogger Điếu Cày, mã
độc nhiễm khoảng từ 10 000 cho đến 20
000 máy tính, hầu hết là ở trong nước.
Cho dù các mối liên hệ rõ ràng đến Hà
Nội khó mà xác lập, mục tiêu của các vụ
tấn công tinh vi có thể tin rằng là lỗi
của nhà nước.
4. Kinh tế bị chững lại
Việt Nam được mang
danh là một con Rồng Châu Á kể từ khi mở
cửa kinh tế bắt đầu vào năm 1986, sau
Đổi Mới, những cải cách đưa đến hai thập
niên của phát triển. Kể từ 2002 cho đến
2007, Việt Nam đạt được mức
tăng trưởng hàng năm đều đặn trên 7
phần trăm. Giới trung lưu cũng tăng lên,
và cho dù thị dân ở thành phố Hà Nội và
thành phố Hồ Chí Minh hưởng lợi nhiều
nhất từ việc mở rộng các dịch vụ và thị
trường việc làm chuyên nghiệp, các thành
phố khác cũng bùng nổ ngoài hai thành
phố này. Điều này đưa phần lớn dân Việt
Nam vào tầng lớp đuợc nhiều quyền lợi.
Từ khi suy thoái
kinh tế 2008 làm suy sụp kinh tế toàn
cầu, tăng trưởng của Việt Nam đã
chững lại, giảm xuống khoảng 5 phần
trăm vào năm 2012. Trong khi nhiều nước
thu nhập cao sẽ đánh đổi độc quyền trong
nước để có mức độ phát triển như vậy, sự
suy giảm thu nhập gia đình của những gia
đình Việt Nam không giàu có là tai hại.
Cũng vậy lạm phát gia tăng với giá cả
sinh hoạt tăng trên 9 phần trăm trung
bình mỗi tháng vào năm ngoái.
Tệ hơn dự báo cho
hay một khủng hoảng liên tục nhưng có
tính chu kỳ, các nhà kinh tế đã nêu bật
sự tổn hại lâu dài, đáng lo hơn. Sự mục
ruỗng là do tham nhũng lan tràn và quản
lý yếu kém của những đầu tàu công nghiệp
Việt Nam, những tập đoàn quốc doanh. Một
chuỗi những vụ đình đám kể từ năm 2011
đã bộc lộ quản lý yếu kém ở các tập đoàn
quốc doanh làm thất thoát hàng tỷ USD và
nợ xấu. Đây là cú đánh chí tử vào hồ sơ
quản lý của Hà Nội do các tập đoàn quốc
doanh đem lại 40 phần trăm sản lượng
quốc gia.
Đối phó với chuyện
này, Hà Nội đã phát động những vụ thanh
trừng công khai các lãnh đạo của các tập
đoàn quốc doanh, đáng chú ý là chủ tịch
và bốn giám đốc điều hành của công ty
vận tải biển lớn nhất Việt Nam,
Vinalines, và 9 vị giám đốc điều hành
của công ty đóng tàu Vinashin. Tất cả
đều bị bắt hoặc bỏ tù vào năm 2012.
Liên can đến đống
tập đoàn quốc doanh là Việt Nam rớt hạng
ở Chỉ số Cảm nhận Tham nhũng (Corruption
Perceptions Index) xuống hạng 123 vào
năm 2012 từ 112 vào năm 2011. Thứ hạng
thấp có thể cho thấy là các quan chức
chính phủdần dần áp dụng luật một cách
tùy tiện và theo tư lợi, hay đơn giản là
các công dân ngày càng nhận thức hơn nạn
dịch tham nhũng.
Đảng biết rằng những
chính quyền có vẻ vững chắc bề ngoài có
thể sụp đổ khi đối mặt với kinh tế trì
trệ, và họ sẽ tuyệt đối không muốn sức
mạnh khó lường của truyền thông xã hội
cung cấp thêm nguyên liệu cho sự bất
mãn. Đây là, suy cho cùng, lần đầu tiên
kinh tế trì trệ của Việt Nam bị săm soi
bởi cộng đồng mạng.
Đứng trước sự lung
lay quyền lực đạo đức và uy tín quản lý
kinh tế của mình, Hà Nội sẽ tiếp tục
điên cuồng cảnh giác trước những chỉ
trích về các chính sách kinh tế hoặc
giới kinh doanh tinh hoa. Trên mặt trận
công luận, họ sẽ dùng những cuộc thanh
trừng để chứng tỏ sự kiểm soát của họ.
♦ ♦ ♦
Việc đàn áp bất đồng
chính kiến ở Việt Nam là về vấn đề kiểm
soát một cách diễn dịch lịch sử. Đảng
Cộng Sản Việt Nam là người bảo vệ và
nhân tố quyết định trường kỳ của dân tộc
Việt Nam, theo cách nói hoa mỹ của Hà
Nội. Quá khứ gần đây của Việt Nam đầy ắp
những sự kiện mà những biểu ngữ giăng
khắp phố có thể thay đổi cứ vài mỗi
tuần.
Bản chất của Đảng,
và có phần cả nước, là không bao giờ bị
miễn nhiễm khỏi chia rẽ thế nhưng chuyện
đấu đá luôn là nội bộ, nếu không kể đến
mối bất hòa lâu đời với một số sắc dân
thiểu số. Đảng ngày nay đối mặt với mâu
thuẫn nội bộ giữa phe thân Thủ tướng
Dũng và những người ôn hòa như Nguyễn
Phú Trọng, tổng bí thư. Cách đây mười
năm đó là những cựu binh của chiến tranh
chống Pháp
xung khắc với viễn kiến của phe của
Dũng.
Hiểm họa mới là bất
mãn xã hội bị khuếch đại bởi mạng
internet. Nó đã bị vô hiệu hóa một cách
sắc sảo bởi Hà Nội trong một nổ lực
trùng hợp với suy thoái kinh tế toàn cầu
và trở nên tàn nhẫn sau Mùa Xuân Ả Rập,
một sự cố tạo những tiền lệ cho sự sụp
đổ bất ngờ của chế độ.Thông điệp của
những biến động là cảnh giác. Dũng đã
cho thấy bài học không bị chính quyền
của ông lãng quên với một lời cảnh báo
dịp Tết rằng "chúng ta thường xuyên bị
thách thức bởi những âm mưu gây bất ổn
chính trị xã hội."
Nói cách khác, sự
đàn áp tiếp tục ở quốc gia hay sợ sệt
này.
Dana Wagner
(Dana Wagner là một chuyên viên tư vấn về chính sách di dân, ở Hà Nội)
(Dana Wagner là một chuyên viên tư vấn về chính sách di dân, ở Hà Nội)
Nguồn: Viet-Studies/Ailantic
